Chào mừng quý vị đến với Vì giáo viên điện tử
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành
viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của
Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
ĐÂY BIỂN VIỆT NAM- THƠ

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: .NET
Người gửi: Nguyễn Hoàng Minh
Ngày gửi: 11h:40' 07-09-2013
Dung lượng: 85.5 KB
Số lượt tải: 8
Nguồn: .NET
Người gửi: Nguyễn Hoàng Minh
Ngày gửi: 11h:40' 07-09-2013
Dung lượng: 85.5 KB
Số lượt tải: 8
Số lượt thích:
0 người
Đây biển Việt Nam: Những bài thơ được giải
Nhịp cầu thơ xin đăng tải một số tác phẩm được giải Tư trong cuộc thi "Đây biển Việt Nam". Cổ tích thời @
Clik chuột đi con Thẳng đến Trường Sa Đấy! Đúng rồi. Đảo Lớn(*) Viên Lục Bảo (Cha Lạc Long Quân tặng mẹ Âu Cơ Thất lạc mấy ngàn năm bỗng trồi lên từ biển) Viên ngọc là trái tim con Rồng cháu Tiên Xá Lợi trong ngực ta, ngực biển! Clik chuột nữa đi con Đến với đảo nổi, đảo chìm Đến với Nhà Giàn nơi bốn mùa mưa tuôn bão dội Nơi máu xương bao đời cha ông đánh đổi Cho cột mốc chủ quyền sừng sững với thời gian Nơi sau mưa nắng lại tươi vàng Phong ba nở bình yên thơm nồng như hoa sữa Người lính đảo phút bồi hồi nỗi nhớ Mở thư nhà… tủm tỉm niềm riêng! Clik chuột nữa đi con Về phía có tiếng chuông Hình như tiếng chuông chùa Hoàng Phi thì phải Phật linh thiêng không quản nơi xa ngái Vượt biển độ trì cho dân đảo cầu an Những em thơ vẫn cắp sách đến trường Tiếng học bài i…a…nghe như đất thở Những đôi lứa yêu nhau, hôn nhau còn mắc cỡ Trăng, điện như ban ngày Cối xay gió quay như mơ… Thôi, ta dừng lại đây Ngủ đêm cùng với đảo Nghe hồn mình đau đáu Trường Sa Mãnh đất thiêng, hương hoả của ông bà Một viên đá cũng đòi ta gìn giữ! Nếu con thích, cứ chờ xem hoa Bàng Vuông nở(**) Nhớ chụp ảnh mang về kẻo rạng ngày hoa trốn hết nghe chưa? (*): Đảo Trường Sa Lớn được ví như Viên Ngọc Lục Bảo. (**): Hoa Bàng Vuông màu trắng, nhuỵ tua trắng hồng rất đẹp, nở vào ban đêm, nắng lên hoa tàn rụng. Phan Đức Chính Trước biển Đông 1. Con rùa vàng phơi lưng trên cát Làng tôi đứng trước Biển Đông Những đêm trăng nằm nghe biển hát Thuyền ra khơi con sóng lượn vòng. Biển tựa lưng vào những cánh đồng Tựa lưng câu hát Đất nước tựa lưng nhau đánh giặc Tiếng đàn bầu ngả nón xuống dòng sông. 2. Sông Hồng chảy đến đây không thể dừng Những sông lớn gặp nhau ngoài biển cả Những anh hùng lại gặp anh hùng Những danh nhân không bao giờ thiếu vắng. Anh hùng Dân đánh cá Và thi nhân Cũng từ sông ra biển Cùng mênh mang trên một chiếc thuyền. 3. Những chiếc thuyền ra khơi từ đất liền Anh và em đi từ ao nhà ra biển Có lúc nào em nghĩ chúng mình ra đảo trồng dưa Làm vợ chồng An Tiêm giữa thị - trường - nước - ngọt? Trái đất nóng lên Thị trường cũng sẽ nóng lên. Nơi thừa nước Cũng là nơi thiếu nước. Cả anh và em không còn vô tư đứng hát Em đừng trách anh đứng trước biển còn nghĩ làm gì Không phải ai cũng làm được thi sĩ Và đã là thi sĩ phải nghèo Đem thân phận buộc vào số phận Đem ta buộc vào nhau Giữa biển không cần mặc áo. Ta buộc ta vào biển Ta buộc ta vào gió bão Ta buộc ta vào trời. Xa đất liền biển vốn tự do! Với đất liền Biển ở ngoài xa. Nhưng với đảo Biển là thềm lục địa. Đứng trước biển gọi là Tổ quốc. Năm 1975 Có những đảo xa chưa kịp đến được Thì em ơi Mây trắng cũng vô tình. Tổ quốc là nơi ta vẹn toàn Như anh và em lên rừng xuống bể vẫn chung nhau bọc nước Hôm nay Anh lên tàu ra khơi. 4. Em đừng bảo sao anh không nhớ biển Nhớ là những gì đã cũ Những gì anh đang đến đây mới lạ đến vô cùng. Nỗi nhớ là sự thiếu thốn không em Nơi anh thức mà em còn chưa ngủ Là ranh giới giữa ngày và đêm Sự xa cách giữa đất liền và biển cả. Khoảng trống giữa hai ta Nỗi nhớ là sự im lặng đến day dứt Như ngọn đèn lay lắt vụt khêu lên “Mép biển một người đứng nghĩ”1 Sự đa cảm thành thi sĩ Ý tưởng bay ra thành con sóng bạc đầu Luật biển phân chia chủ quyền nỗi nhớ bớt mênh mang. 5. Đảo chìm trước khi nổi lên mặt nước Đảo san hô phập phồng ngực biển Em ơi Mây trắng bay về đâu Mà tình yêu ta ở phía trước con tàu và phía sau bánh lái. Cái màu tím anh không thể hái Bởi đi đến đâu cũng
Nhịp cầu thơ xin đăng tải một số tác phẩm được giải Tư trong cuộc thi "Đây biển Việt Nam". Cổ tích thời @
Clik chuột đi con Thẳng đến Trường Sa Đấy! Đúng rồi. Đảo Lớn(*) Viên Lục Bảo (Cha Lạc Long Quân tặng mẹ Âu Cơ Thất lạc mấy ngàn năm bỗng trồi lên từ biển) Viên ngọc là trái tim con Rồng cháu Tiên Xá Lợi trong ngực ta, ngực biển! Clik chuột nữa đi con Đến với đảo nổi, đảo chìm Đến với Nhà Giàn nơi bốn mùa mưa tuôn bão dội Nơi máu xương bao đời cha ông đánh đổi Cho cột mốc chủ quyền sừng sững với thời gian Nơi sau mưa nắng lại tươi vàng Phong ba nở bình yên thơm nồng như hoa sữa Người lính đảo phút bồi hồi nỗi nhớ Mở thư nhà… tủm tỉm niềm riêng! Clik chuột nữa đi con Về phía có tiếng chuông Hình như tiếng chuông chùa Hoàng Phi thì phải Phật linh thiêng không quản nơi xa ngái Vượt biển độ trì cho dân đảo cầu an Những em thơ vẫn cắp sách đến trường Tiếng học bài i…a…nghe như đất thở Những đôi lứa yêu nhau, hôn nhau còn mắc cỡ Trăng, điện như ban ngày Cối xay gió quay như mơ… Thôi, ta dừng lại đây Ngủ đêm cùng với đảo Nghe hồn mình đau đáu Trường Sa Mãnh đất thiêng, hương hoả của ông bà Một viên đá cũng đòi ta gìn giữ! Nếu con thích, cứ chờ xem hoa Bàng Vuông nở(**) Nhớ chụp ảnh mang về kẻo rạng ngày hoa trốn hết nghe chưa? (*): Đảo Trường Sa Lớn được ví như Viên Ngọc Lục Bảo. (**): Hoa Bàng Vuông màu trắng, nhuỵ tua trắng hồng rất đẹp, nở vào ban đêm, nắng lên hoa tàn rụng. Phan Đức Chính Trước biển Đông 1. Con rùa vàng phơi lưng trên cát Làng tôi đứng trước Biển Đông Những đêm trăng nằm nghe biển hát Thuyền ra khơi con sóng lượn vòng. Biển tựa lưng vào những cánh đồng Tựa lưng câu hát Đất nước tựa lưng nhau đánh giặc Tiếng đàn bầu ngả nón xuống dòng sông. 2. Sông Hồng chảy đến đây không thể dừng Những sông lớn gặp nhau ngoài biển cả Những anh hùng lại gặp anh hùng Những danh nhân không bao giờ thiếu vắng. Anh hùng Dân đánh cá Và thi nhân Cũng từ sông ra biển Cùng mênh mang trên một chiếc thuyền. 3. Những chiếc thuyền ra khơi từ đất liền Anh và em đi từ ao nhà ra biển Có lúc nào em nghĩ chúng mình ra đảo trồng dưa Làm vợ chồng An Tiêm giữa thị - trường - nước - ngọt? Trái đất nóng lên Thị trường cũng sẽ nóng lên. Nơi thừa nước Cũng là nơi thiếu nước. Cả anh và em không còn vô tư đứng hát Em đừng trách anh đứng trước biển còn nghĩ làm gì Không phải ai cũng làm được thi sĩ Và đã là thi sĩ phải nghèo Đem thân phận buộc vào số phận Đem ta buộc vào nhau Giữa biển không cần mặc áo. Ta buộc ta vào biển Ta buộc ta vào gió bão Ta buộc ta vào trời. Xa đất liền biển vốn tự do! Với đất liền Biển ở ngoài xa. Nhưng với đảo Biển là thềm lục địa. Đứng trước biển gọi là Tổ quốc. Năm 1975 Có những đảo xa chưa kịp đến được Thì em ơi Mây trắng cũng vô tình. Tổ quốc là nơi ta vẹn toàn Như anh và em lên rừng xuống bể vẫn chung nhau bọc nước Hôm nay Anh lên tàu ra khơi. 4. Em đừng bảo sao anh không nhớ biển Nhớ là những gì đã cũ Những gì anh đang đến đây mới lạ đến vô cùng. Nỗi nhớ là sự thiếu thốn không em Nơi anh thức mà em còn chưa ngủ Là ranh giới giữa ngày và đêm Sự xa cách giữa đất liền và biển cả. Khoảng trống giữa hai ta Nỗi nhớ là sự im lặng đến day dứt Như ngọn đèn lay lắt vụt khêu lên “Mép biển một người đứng nghĩ”1 Sự đa cảm thành thi sĩ Ý tưởng bay ra thành con sóng bạc đầu Luật biển phân chia chủ quyền nỗi nhớ bớt mênh mang. 5. Đảo chìm trước khi nổi lên mặt nước Đảo san hô phập phồng ngực biển Em ơi Mây trắng bay về đâu Mà tình yêu ta ở phía trước con tàu và phía sau bánh lái. Cái màu tím anh không thể hái Bởi đi đến đâu cũng
 






Các ý kiến mới nhất